Em thằng khùng

 PNO - Anh tôi bị bệnh thiểu năng trí tuệ. Vì muốn có con trai nối dõi tông đường, bố mẹ tôi quyết định sinh thêm đứa nữa là tôi, dù đã có hai con, dù gia đình tôi chẳng khá giả gì. 

Lúc tôi còn nhỏ, vì lo anh sẽ làm tổn thương em nên ba mẹ không cho phép anh đụng vào người tôi, thậm chí không được đến gần, nếu đến gần sẽ bị ăn roi ngay lập tức. Vì thế, anh thường len lén ngồi chồm hỗm ở đằng xa nhìn tôi, cứ thấy tôi là anh cười đến nước dãi, nước mũi chảy lòng thòng…

Chỉ vì anh bị bệnh não, bà nội đã trút hết giận hờn lên người mẹ, bao tủi nhục đắng cay mẹ lại đổ hết lên người anh. Anh trở thành cái gai trong mắt mọi người, chỉ cần một chuyện nhỏ thôi anh cũng lãnh đủ đòn roi.

Đầu tóc anh lúc nào cũng rối bù dù đã được cắt rất ngắn. Anh gặp ai cũng cười cười ngây dại, chẳng ngại ngần tè trước mặt mọi người. Anh là trung tâm cho bọn trẻ trong làng trêu chọc, dù chúng không bao giờ cho anh chơi chung. Thường thì anh chỉ nhìn đăm đăm vào bọn trẻ đang chơi trước nhà với một ánh mắt khao khát đến cháy bỏng.


 Ảnh minh họa. Nguồn: Internet 

Khi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, bọn trẻ chơi cùng tôi không đứa nào có người anh như tôi. Đến tuổi đi học, tôi bị các bạn học gọi là “em thằng khùng”. Nghe mấy từ đó tôi luôn ấm ức đến cùng cực, nên hễ trông thấy người anh bệnh tật của mình, là lòng tôi tràn đầy căm ghét, khó chịu. Vì vậy, tôi chưa bao giờ vui vẻ với anh, chưa bao giờ bắt chuyện với anh, càng không bao giờ gọi một tiếng "Anh!". Cần phải trao đổi với anh, tôi chỉ la hét.

Một lần, lại vì mấy tiếng “em thằng khùng.” mà tôi đánh nhau với đứa bạn học. Tôi xông tới bóp cổ nó, giằng co lăn lộn trên mặt đất. Tôi nhỏ con, không thể đánh lại nó, nên bị đè bẹp xuống đất. Anh tôi thường ngày vốn chậm chạp nhưng lúc đó, anh ở đâu xuất hiện như một chàng hiệp sĩ "bay" ào đến, hai tay tóm cổ nó. Ai cũng bảo người khùng rất khỏe, đúng là như vậy. Anh dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên, khiến nó hoảng sợ kêu khóc xin tha. Anh vứt nó xuống đất. Bọn bạn học tôi thất hồn kinh vía. Anh nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng.

Tôi hiểu ra đó chính là tình anh em. Dù đầu óc không tỉnh táo, nhưng anh vẫn nhận ra tình ruột thịt, khi thấy em mình đang bị người ta bắt nạt. Lúc đó, tôi không kìm được, đã kêu lên: "Anh!". Đó là tiếng gọi anh đầu tiên từ khi tôi sinh ra đời. Anh sững sờ, nhìn tôi rất lâu, vui sướng khoa chân múa tay cười ngớ ngẩn. Mũi tôi cay cay. Nhiều năm rồi, ngoài sự căm ghét và miệt thị, tôi đã làm được gì cho anh?


 QUANG NGUYỄN  


    cúc áo camerabút camera|but camera|camera bi mat |camera ip|camera nguy trang|camera siêu nhỏcamera mini  |camera  |đồng hồ camera|moc khoa camera|      cúc áo camerabút camera|but camera|camera bi mat |camera ip|camera nguy trang|camera siêu nhỏcamera mini  |camera  |đồng hồ camera|moc khoa camera

Nguồn: phunuonline.com.vn

Hot!
Bài mới:
Bài viết liên quan:

0 nhận xét