PN - Con bảo thầy dạy toán bị bệnh nên được nghỉ buổi chiều và con đưa một cô bạn cùng lớp về nhà chơi. Nhà có khách nên sau bữa cơm, con và bạn lên phòng riêng làm bài tập. Dù muốn tôn trọng sự riêng tư của con, nhưng lòng mẹ không yên. Mỗi lần ngang cửa sổ phòng con, mẹ len lén nhìn vào. Thấy hai đứa ngồi làm bài nghiêm túc, mẹ thở phào.
Buổi chiều, con tiễn bạn ra cổng. Hai đứa đứng ngoài sân nói chuyện gì đó khá lâu. Ba mẹ biết tụi con thích nhau chứ không chỉ tình bạn đơn thuần. Lúc con quay trở vào, ba quát ngay, bảo không được đưa bạn gái về nhà nữa. Con bực mình, phản ứng lớn tiếng, rằng bạn bè đến nhà học và chơi cùng thì có gì đâu. Mẹ giật mình vì xưa nay con chưa bao giờ dám cãi lại ba. Vội vàng giảng hòa cho hai cha con, mẹ hơi lo khi tâm tính con thay đổi. Đợi con đi khỏi, mẹ trách ba nóng tính. Cấm cản sẽ sinh trò lén lút. Lỡ con trốn học đi chơi làm sao mà quản được?
Muốn “thăm dò” tâm tư của con nên nhân lúc con vui vẻ, mẹ nói vu vơ: “Con bé hôm bữa xinh quá, nhưng hình như mắt hơi bị lé hả con?”. Con liền bênh vực: “Tại mẹ nhìn sao chứ mắt bạn ấy đâu bị gì”. Mấy tháng sau, thấy con lầm lì, mẹ “uốn lưỡi bảy lần” con mới cho biết, hai đứa đã chia tay. Lý do là bạn không muốn vào đại học. Con bé chỉ mong tốt nghiệp phổ thông rồi tìm cách theo nghề người mẫu, trong khi con không thích bạn gái bước vào ngành giải trí. Mẹ hỏi hai đứa chia tay ra sao, con bảo mẹ biết tụi con chia tay là được rồi, hỏi sâu làm sao con nói được. Mẹ đành đứng ngoài, nhìn cánh cửa tâm tư của con từ từ khép kín mà xót xa thương.
Con tỏ ra mạnh mẽ và quên chuyện buồn rất nhanh. Giờ rảnh, con đi chơi cầu lông, bóng đá với nhóm bạn. Mẹ cứ tưởng vậy là đã ổn. Nào ngờ, lần mò đọc Facebook của con, mẹ mới biết cú sốc chia tay bạn gái đầu đời đối với con vô cùng lớn. Con trai của mẹ đã phải tự tìm đến chuyên viên tư vấn tâm lý để xin lời khuyên. Nếu không lẳng lặng tìm hiểu, mẹ làm sao biết được những chuyện này. Nhưng mẹ biết, con đã lớn và cần có một không gian riêng tư. Con đang trải qua sự thử thách lớn và mẹ tin con sẽ vượt qua để trưởng thành hơn. Mẹ chỉ âm thầm chia sẻ với con bằng sự chăm sóc chu đáo hơn, bằng những món ăn con thích nhất. Có lẽ con nhận ra gần đây lòng mẹ cũng phập phồng theo nhịp tim con, nên con chịu khó thức khuya dậy sớm học hành.
Bẵng một thời gian, mẹ ướm hỏi con quen ai khác chưa, con trai tỏ vẻ người lớn: “Đậu đại học rồi tính mẹ ạ”. Ngừng một lát, con khiến mẹ hết sức bất ngờ: “Mẹ cứ sống vui vẻ, đừng lo nghĩ cho con với ba nhiều chi cho mệt”. Lời con phần nào gỡ được nút thắt lâu nay trong lòng mẹ. Mẹ an tâm hơn vì con trai mẹ đã trưởng thành.
Việt Hà
cúc áo camera| bút camera|but camera|camera bi mat |camera ip|camera nguy trang|camera siêu nhỏ| camera mini |camera |đồng hồ camera|moc khoa camera| cúc áo camera| bút camera|but camera|camera bi mat |camera ip|camera nguy trang|camera siêu nhỏ| camera mini |camera |đồng hồ camera|moc khoa camera|
Nguồn: phunuonline.com.vn







0 nhận xét